Friday, May 10, 2013

Uống bia và ăn mì gói đứng đầu thế giới - năm 2013 ước tính 3 tỷ lít bia và 5 tỷ gói mì


Uống bia nhất trái đất và hạnh phúc nhì hành tinh?

(Dân trí, ngày 10 tháng 5 năm 2013)


Trong khi các ngành sản xuất khác điêu đứng thì bia rượu lên ngôi. Kinh tế suy thoái nhưng bia được bán chạy như... bia. Tháng 4.2013, sản xuất bia tại Việt Nam ước đạt 233,4 triệu lít, tăng 15% so với tháng 4.2012. Kể ra, sự thành công này cũng rất ấn tượng.
 


 
(Minh họa: Ngọc Diệp)

(Minh họa: Ngọc Diệp)
 
1. Nhưng ấn tượng hơn là khi đại diện của hãng Heineken đưa ra dự báo chắc nịch, đến năm 2015, Việt Nam sẽ trở thành thị trường tiêu thụ bia lớn nhất thế giới. Mới năm trước, thị trường của nước nghèo Việt Nam đã tiêu thụ 3 tỉ lít bia, tương đương 3 tỉ USD. Nếu trở thành nhà vô địch uống bia thế giới, đất nước này không biết mất bao nhiêu tỉ đô la cho loại nước có men này. Các nhà sản xuất và kinh doanh bia ắt là rất khoái vì hội chứng mê uống bia của người Việt, đặc biệt là các quý ông. Nhà sản xuất trong và ngoài nước kiếm bộn tiền ở quốc gia nghèo như Việt Nam không chỉ là do tài kinh doanh của họ mà do đa số người dân “máu” uống bia.


2. Cùng với con số 3 tỉ lít bia và danh hiệu vô địch bia bọt toàn cầu là con số tai nạn giao thông vào loại hàng đầu thế giới. Khó có quốc gia nào thí mạng người cho tai nạn giao thông “hào phóng” như xứ sở có chỉ số hạnh phúc đứng thứ nhì thế giới là Việt Nam ta. Cùng với 3 tỉ đô la Mỹ trả cho những cơn phiêu bia bọt là hàng trăm, hàng ngàn tỉ đồng phải bỏ ra để nhập thuốc điều trị cho các nạn nhân bị thương tật, tai nạn giao thông và các loại bệnh tật do bia rượu gây nên. Ba tỉ lít bia một năm đủ để phá đi rất nhiều lá gan, bao tử của không ít người. Sức khoẻ của mỗi cá nhân không chỉ là tài sản của riêng họ mà là vốn liếng của cả xã hội. Và xin thưa, vốn liếng đó đã bị suy kiệt tỉ lệ nghịch với con số tăng trưởng của ngành sản xuất bia hàng năm.

3. Không biết Quỹ kinh tế mới có nhầm lẫn gì không khi xếp hạng Việt Nam vào hàng thứ 2 hạnh phúc trên hành tinh này theo các tiêu chí hài lòng với cuộc sống, tuổi thọ trung bình và dấu chân sinh thái. Nếu chỉ tính riêng uống bia rượu, hút thuốc lá và an toàn vệ sinh thực phẩm, dân Việt Nam khó có thể thọ hơn dân nước khác. Còn hài lòng với cuộc sống hay không khi ra đường là có thể bị toi mạng vì tai nạn giao thông, chưa kể trăm thứ bức xúc khác?

Không thể tự hào chuyện uống bia hay ăn mì gói đứng vào hàng “top” thế giới. Nếu như Việt Nam sản xuất và tiêu thụ các sản phẩm đem lại lợi ích khác được như bia thì hay biết mấy!


Lê Chân Nhân

Sunday, January 27, 2013

Nhạc sĩ Phạm Duy qua đời


1. Cuối cùng thì người nghệ sĩ khôn nhất trong các văn nghệ sĩ thời cụ Hồ kêu gọi toàn quốc theo Việt Minh kháng chiến chống Pháp, rồi sau đó chống Mỹ cũng đã ra đi về cõi vĩnh hằng. 

2. Phạm Duy, với tôi ông vừa có tài, vừa có tầm nhìn, nên ông bỏ miền Bắc vào Nam đúng lúc, rồi sau đó, ông bỏ miền Nam sang Mỹ cũng đúng lúc. Cuối đời ông trở lại quê nhà cũng đúng lúc.

3. Trong khi bao nhiêu văn nghệ sĩ, trí thức cùng lứa với ông lên bờ xuống ruộng vì theo cụ kháng chiến. Ông cũng theo cụ kháng chiến và bỏ trốn cụ rất đúng thời thế. Tôi kính phục ông cả về tài lẫn tầm. Mặc dù ông bị nhiều người không hài lòng.

Chúc cụ Phạm Duy an nghỉ nơi chốn vĩnh hằng.


(Trích Blog BS Hồ Hải ngày 27 tháng 01 năm 2013)




Mời các bạn nghe bài hát mình rất thích
(cả ngày hôm nay cứ lẩm bẩm "em tan trường về...trường tan em về")




Nhưng nhiều người đã chọn 05 bài hát nổi tiếng của Phạm Duy 


1. Tình ca
“Tình ca” là ca khúc được nhạc sĩ Phạm Duy sáng tác năm 1952. Bài hát mang đậm nét dân ca từng được các giọng ca Thái Thanh, Kim Tước, Mai Hương thể hiện thành công. Nhạc phẩm "Tình ca” nói lên tình quê hương đất nước của một người con đất Việt. Bài hát được yêu thích vì ca từ giản dị chân thành, tha thiết: "Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời, người ơi, mẹ hiền ru những câu xa vời, à à ơi! tiếng ru muôn đời".

2.  Bà mẹ Gio Linh
Bà mẹ Gio Linh được Phạm Duy sáng tác năm 1948. Bà mẹ Gio Linh trong bài hát của ông nói về những người mẹ có thật ở làng Mai Xá, xã Gio Mai, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị. Theo hồi ký của Phạm Duy, trong một lần công tác về vùng đó, ông được nghe kể chuyện bà mẹ có người con trai đi lính, bị giặc bắt chém đầu bêu ra ở chợ, không ai dám lại gần duy chỉ có người mẹ mang thúng tới lấy đầu con đem về mai táng. Nghe xong câu chuyện, ông ghi lại thành ca khúc.

3. Áo anh sứt chỉ đường tà
Ca khúc “Áo anh sứt chỉ đường tà” được Phạm Duy phổ nhạc từ bài thơ nổi tiếng “Màu tím hoa sim” của nhà thơ Hữu Loan. Với tiết tấu mang đầy chất kĩ thuật, rất uyển chuyển phong phú...bài hát đã phác thảo lại một cách sống động bức tranh Việt chân thực về tình yêu người chiến sĩ, tình cảm người hậu phương trong cuộc kháng chiến chống thực dân xâm lược.

4.  Đưa em tìm động hoa vàng
“Đưa em tìm động hoa vàng” là bài hát được nhạc sỹ Phạm Duy phổ nhạc từ bài thơ “Động hoa vàng” của Phạm Thiên Thư. Bài hát nói lên tình yêu không nhuốm chút tục lụy nào mà đầy vẻ thanh khiết, và “tâm linh”. “Nhớ xưa em rũ tóc thề/Nhìn trăng sao nỡ để lời thề bay/Đợi nhau tàn cuộc hoa này/Đành như cánh bướm đồi Tây hững hờ”…

5. Nghìn trùng xa cách
“Nghìn trùng xa cách” là một trong những tình khúc hay nhất của nhạc sĩ Phạm Duy. Tác giả từng chia sẻ về ca khúc “Mình viết bài này là để tặng cho một người tình trước khi cô ấy lên xe hoa, cô trẻ hơn mình đến hơn 10 tuổi, lúc mình 28 tuổi cô ấy mới 16 tuổi”. Trong bài hát còn nhắc tới những kỷ vật mà nàng đã tặng ông: “Đứng tiễn người vào dĩ vãng nhạt màu, có lũ kỷ niệm trước sau: Vài cánh xương hoa, nằm ép trong thư, rồi cũng tan như bụi mờ. Vạt tóc nâu khô, còn chút thơm tho, thả gió bay đi mịt mù…”. 

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------



Tuesday, December 11, 2012

Học trò tiểu học


1. Chiều nay con gái đi học về làm homework (lớp mẫu giáo ở Mỹ). Chữ viết thì tệ không tả nỗi. Hai vợ chồng mình nhắc con phải viết thế này, thế này…nhưng con gái thì cãi lại “Cô giáo con bảo Perfect lắm rồi”.

2. Chịu – bó tay với dạy và học...

3. Lên mạng thì  thấy thế này…suy nghĩ mãi về cách dạy và học ở VN và Mỹ   





Bài viết học sinh lớp 4 ở Mỹ - cô giáo cho Super Job, 9 điểm +






Chụp từ cuốn vỡ đi học của Bé Châu Giang - học lớp 4 ở VN

----------------------------------------------------------------------------------------------------






Saturday, November 17, 2012


15 % dân số Việt Nam có triệu chứng tâm thần ?



1. Theo báo đăng thì ở ta có đến 15 % dân số có triệu chứng tâm thần, nếu quả đúng thế thì thật đáng ngại cho nòi giống của Dân tộc ta. 


2. Nhìn lại những hiện tượng xảy ra gần đây, đặc biệt là trong các lĩnh vực quản lý thì bất kỳ ai cũng nhận ra : có rất nhiều bệnh nhân tâm thần đang bị bố trí làm việc trong các ban ngành, bộ máy ở khắp mọi nơi mà không phải là đang được điều trị trong các bệnh viện tâm thần.




Khổ, cứ nghĩ đây là thuyền mới chết chứ !



3. Khủng hoảng kinh tế dẫn đến các đại gia cũng vào viện tâm thần như báo đăng, bất động sản vỡ bong bóng, chứng khoán sập, sản xuất ngưng trệ, ngân hàng khó tìm được chỗ cho vay, doanh nghiệp giải tán, giá cả sinh hoạt tăng cao, chi phí khám chữa bệnh cũng tăng đột biến...khiến cả xã hội hoảng loạn. Anh nào không có chỗ có nơi xả sì trét thì không bị tâm thần mới là lạ. 


4. Báo chí cũng chỉ nói chung chung vài trường hợp vào viện điều trị tâm thần mà không chỉ ra cụ thể rất nhiều tổ chức, cá nhân cũng  đang cần được điều trị gấp. 
 4.1 sáng nay đọc báo mình thấy báo Giáo dục có đăng một bạn đọc đề nghị cấm ngay Facebook, không cho nó hoạt động bởi vì nó hay nhưng cũng có cái dở, nguy hiểm ở chỗ là nó được dùng để nhiều người tạo nhóm để nói xấu người này, nói xấu người kia, trong đó có cả lãnh đạo.

4.2 Rồi vào giờ trưa lại có anh bạn nhắn là VOV đang đưa tin : ban ngành nào đó đang đưa ra đề án là cấm đi xe máy một mình vào giờ cao điểm. Chắc là giờ đó thì sẽ cho chở ba, bốn để giảm số lượng xe, bên CSGT sẽ không phạt nếu chở quá tải, thậm chí còn khen ngợi, tạo điều kiện cho tham gia giao thông ? 

4.3  Một số ban ngành trong Sài Gòn cũng vừa mới đề nghị chỉ cho nhập gà nguyên con chứ không cho nhập thịt gà lậu. Thì Phó Thủ tướng cũng đã nói mãi rồi : cần gương mẫu không ăn gà lậu, khi mua gà thì phải hỏi rõ là gà anh gà gì ?
 
4.4 Cái chuyện phạt người đi xe không chính chủ đã được nhiều lãnh đạo chỉ dẫn trên báo rồi nhưng còn đâu đó vài nơi CSGT vẫn phạt gần hai chục trường hợp không chính chủ. Kể ra bắt về lấy hộ khẩu để chứng minh là xe không phải là ăn cắp thì không, lại cứ nộp phạt rồi la ầm lên với báo chí làm cho cả hai bên đều bị chê : không hiểu luật.



 Tạo mốt tóc

5.  Nêu ra vài ví dụ trên đây để dẫn chứng cho nhiều biểu hiện của triệu chứng tâm thần ở đủ các thể loại, nó gây ra không ít phiền nhiễu cho xã hội và dân chúng. Điều đáng lo là từ lâu rồi, luật của chúng ta không bắt buộc những người làm chính sách phải đi khám định kỳ hàng năm để kịp thời phát hiện ra những biểu hiện " lạ" ngay từ lúc mới chớm. Thế nên, khi nó đã phát triển thành bệnh nặng thì cực kỳ khó chữa, thỉnh thoảng con bệnh lên cơn là lại làm cho dân chúng và xã hội náo loạn, thất điên bát đảo.

Theo Blog Lê Dũng
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------


Friday, November 2, 2012

Nước Việt


Đất nước lạ lùng!!!
(Theo anh Nguyễn Thế Thịnh - Tháng 10/2012, Hội Nghị TW6)


Không viết thì đọc. Đọc thì ức. Ức cả mấy thằng báo chí nước ngoài cũng ảo tưởng, cứ bình loạn xạ lên, nào là này nào là khác. 

Buồn!!!
Ra đường buồn, đi chợ buồn, đi làm buồn, đi nhậu cũng buồn…Vì đến đâu người ta cũng mãi mê vấn đề thời sự chính trị. Kinh tế thì khó khăn đến nỗi Quốc hội biểu quyết tăng lương nhưng Chính phủ không bố trí nguồn và không có nguồn để bố trí, dân tình thì ngồi bàn chuyện trên thượng tầng kiến trúc theo kiểu người người làm nhân sự, nhà nhà làm nhân sự…đến nỗi không muốn ra vườn hái rau vào luộc ăn với cơm. Đời chán ngoét.


Vì sao ai cũng bàn nhân sự? Vì họ hy vọng có sự thay đổi nào đó. Thay ai? Có lẽ trong lòng mọi người đều có đáp số trùng nhau, nhưng ít ai nghĩ đến việc ai thay?
Nhìn lại mà coi, mà hỏi, ai thay? Hỏi xong mới thấy đời chán hơn.


Chán mấy cũng phải ngủ. Ngủ thì mơ. Mơ một ngày đẹp giời nào đó, mình được ra một tờ báo chuyên bàn luận chuyện nhân sự. Bàn hết năm này đến năm khác, bàn từ ông to bà lớn đến chức tổ trưởng dân phố…Không hốt tiền mới lạ.


Đất nước mà người dân không bàn cách làm ăn, tự sướng bằng cách ngồi bàn nhân sự, mong có sự thay đổi nhân sự, tranh nhau cả chức tổ trưởng dân phố, đất nước lạ lùng!

Khủng hoảng tình yêu thương


Một thế hệ khủng hoảng tình yêu thương

   Xin trích vài đoạn từ FB của Đốp Catherine  

1. Tôi nói rằng thế hệ chúng tôi thiếu vắng tình yêu thương và không biết cách yêu thương, hẳn nhiều người sẽ phản đối. 

2. Khi ba mẹ tôi bằng tuổi chúng tôi bây giờ, đó là những năm tám mươi sau chiến tranh, khoai sắn còn không đủ ăn, đừng nói đến cơm. Lúc đó, họ chỉ biết cắm cúi đi làm, dốc hết sức lực để kiếm thức ăn cho năm đứa con. Những phút giây ngồi ôm con vào lòng, thủ thỉ với con vài lời thật hiếm hoi làm sao. Chúng tôi lớn lên với tình yêu thương thiếu thốn đó, có chút xíu nào cũng cất giữ, nín nhịn như cây kẹo hiếm hoi có được của ngày Tết. Không trách cha mẹ mình, nhưng chúng tôi vẫn luôn thèm những cử chỉ yêu thương, những lời nói ngọt ngào. Ba mẹ chúng tôi, mua một cân thịt, gói muối cũng phải đứng chầu chực, làm ruộng thì thiếu nước, bán buôn thì khó khăn, về đến nhà còn phải quần quật nuôi heo, trồng cà, có còn sức để lắng nghe chúng tôi đâu.

3. Khi chúng tôi lên trường, tình yêu thương lại càng thiếu vắng. Cô giáo cũng nghèo, cô giáo chỉ muốn nói chuyện với người giàu, cô giáo thích những đứa trẻ sạch sẽ, mặc áo đầm thơm mùi xà bông và biết nghe lời. Cô giáo không ưa những đứa trẻ rách rưới, đầu có chí, tính tình nghịch như con trai. Thầy giáo vừa đi làm vừa đi buôn, dạy xong là đạp xe ra ngoài chợ chở khoai đi bán. Không có ai lắng nghe chúng tôi cả. Đó là chưa kể xung quanh chúng tôi, ông hàng xóm, thầy giáo trưởng khoa của trường đại học...

4. Và như thế, chúng tôi lớn lên lầm lũi như cây cỏ. Thế hệ chúng tôi được cho là may mắn khi vì chúng tôi lớn lên không bị xếp hàng mua thức ăn, không bị đi trại cải tạo, được đi học và số lần nhịn đói ít hơn hẳn. Chúng tôi đi học, kiếm việc làm, lập gia đình, mua nhà, gửi con đi học, đi bệnh viện chữa ung thư, chữa vô sinh. Chúng tôi học cách nín nhịn trước bất công. Bị cô giáo chửi mắng vì làm lộ chuyện cô ăn hối lộ. Chúng tôi im lặng. Bị chủ công ty lừa gạt, không trả tiền phát tờ rơi. Chúng tôi im lặng. Bị sếp quát mắng. Chúng tôi im lặng. Bị mất việc sau khi sinh con. Chúng tôi im lặng. Con đi học, bị cô giáo chèn ép. Chúng tôi im lặng + phong bì. Bị bác sĩ bỏ mặc khi sắp ngất. Chúng tôi run rẩy + phong bì + năn nỉ.

5. Nhưng khốn nạn thay, tình yêu thương khi bị dồn nén, bị chà đạp, bị coi rẻ lại bị biến thành bạo lực. Và rồi, chúng tôi bắt đầu quát tháo. Chúng tôi quát tháo cấp dưới khi mình có được chút quyền hành. Chúng tôi quát tháo con cái khi chúng đòi đi chơi mà chúng tôi thì thích đi nhậu. Chồng quát tháo vợ, vợ quát tháo chồng. Chúng tôi ngoại tình và chúng tôi luôn kể lể với người khác rằng vợ/ chồng chúng tôi không hiểu mình. Vào quán ăn, chúng tôi quát phục vụ. Bước ra đường, gặp bà bán phế liệu đi xe kềnh càng, chúng tôi quát bà bán phế liệu… Chúng tôi có khả năng luồn cúi trước bạo quyền, trước bất công, trước kẻ giàu và kẻ mạnh nhưng thừa năng lượng để quát tất cả những ai thấp cổ bé họng hơn mình.

6. Yêu thương kẻ khác mà phương hại đến mình thì đúng là khó. Thế nhưng chúng tôi còn bế tắc hơn nữa trong việc yêu thương chính mình. Chúng tôi không dám ăn mặc khác mọi người khi ra đường. Chúng tôi mệt mỏi nhưng không thể không mua nhà để phải trả lãi vay hằng tháng. Chúng tôi phải ăn và phải nhận hối lộ dù chúng tôi cũng muốn được tôn trọng và tôn trọng pháp luật. Chúng tôi không có thời gian để chờ 50 giây đèn đỏ, chúng tôi cần phải đến quán nhậu với đồng nghiệp, với sếp, với bồ bịch. Chúng tôi cần mọi người thấy mình tồn tại. Hơn thế nữa, chúng tôi cần họ thấy mình tồn tại một cách sang giàu như bao nhiêu người khác. Sang giàu làm chúng tôi thấy an toàn, và chúng tôi thoát khỏi ám ảnh mình bị bỏ rơi và không được yêu thương. Tình yêu thương trong chúng tôi như một khoảng trống không đáy, không thể nhận lấy được và cũng không có gì để cho kẻ khác.

8. Vậy nên, nếu mọi người mong chờ chúng tôi những lời sẻ chia với sự bất hạnh của những kẻ nghèo hèn, lên tiếng cho sự bất công mà dân oan mất đất phải chịu, lên tiếng cho sự chà đạp nhân phẩm, nhân quyền của sinh viên Phương Uyên, của nhạc sĩ Việt Khang, Anh Bình, của các blogger đang bị tù ngục, thì hẳn quí vị sẽ nhận lại sự thất vọng....

9. Nếu muốn khác đi, chúng tôi phải học lại từ đầu. 
- Học cách lên tiếng trước trò hối lộ của cô giáo vụ mà không sợ bị đuổi học. Học cách tố cáo thầy giáo, hàng xóm lạm dụng tình dục. Học cách dạy dỗ con mình không cần phải đứng nhất lớp, không cần giấy khen. Học cách kêu gọi trách nhiệm, lương tâm của người thầy thuốc thay vì xin xỏ.

- Chúng tôi sẽ  học cách chơi với con cái. Đàn ông sẽ học cách rửa chén cho vợ. Đàn bà sẽ học cách hỏi han chồng mỗi khi từ công sở về nhà. Học cách ôm bạn đời mình thật chặt khi họ mệt mỏi và bực bội. Học cách lắng nghe con cái kể về con sâu trên lá cây bàng trước sân trường.

- Học cách cảm ơn người phục vụ ở quán ăn và nhẹ nhàng: “em giữ lại tiền thối nhé!” Học cách sống tự do và chọn lựa điều mình ưa thích. Học cách tôn trọng tự do của kẻ khác. 

- Học cách sống chan hoà với động vật. Học cách cảm thông, thấu hiểu và yêu thương người nghèo hèn. 

- Học cách trò chuyện với một cô gái điếm thay vì phán xét. Học cách cầu chúc bình an và rời xa cám dỗ cho những con nghiện ngoài công viên. Học cách nói lời yêu thương với mọi người một cách chân thành. 

Để lúc đó, khoảng trống yêu thương trong mỗi người chúng tôi đóng lại, cho mỗi hạt yêu thương gieo xuống được lớn lên.


Thursday, November 1, 2012

Vợ, tình nhân và hồng nhan tri kỷ


Vợ, tình nhân và hồng nhan tri kỷ


Một người có thể là tất cả?

1. Điều làm đàn ông không chịu nổi đó là sự lảm nhảm của người vợ, nước mắt của người tình và sự hiểu lầm của hồng nhan tri kỷ. Đàn ông cả đời đi tìm không phải là vợ, cũng không phải là người tình mà là hồng nhan tri kỷ.


2. Thế nào là vợ? Là người con gái mà bạn tình nguyện giao cả gia tài cho cô ấy cất giữ. Thế nào là người tình? Là người con gái mà bạn hẹn hò vụng trộm với cô ấy và sợ vợ phát hiện. Thế nào là hồng nhan tri kỷ? Là người con gái mà bạn có thể nói với cô ấy tất cả mọi bí mật, kể cả điều mà bạn không thể nói được với vợ hay người tình.

3. Vợ là một sự ràng buộc, ràng buộc bạn không thể tùy tiện cặp bồ với một người con gái khác. Người tình là một sự bù đắp, bù đắp cho bạn những tình cảm mãnh liệt mà ở người vợ còn thiếu hoặc bạn không tìm được ở người vợ. Hồng nhan tri kỷ là sự chỉ rõ, chỉ rõ sự mê say trong trái tim bạn.

4. Vợ sống cùng bạn từng ngày, người tình tiêu tiền cùng bạn, hồng nhan tri kỷ nói chuyện cùng bạn. Vợ không thể thay thế người tình, vì vợ không điều khiển được tình cảm như người tình. Người tình không thể thay thế vợ, vì người tình không có được tình thân như vợ. Vợ và người tình đều không thay thế được hồng nhan tri kỷ, vì đó nhu cầu của tâm linh.

5. Vợ là người con gái không hề có chút quan hệ máu mủ nào với bạn nhưng lại bồn chồn mong nhớ mỗi khi màn đêm đã xuống mà bạn chưa về nhà. Người tình là người con gái không hề có chút quan hệ gia đình với bạn nhưng lại làm cho bạn thỏa mãn mùi vị ái tình của đấng nam giới. Hồng nhan tri kỷ là người con gái chẳng có quan hệ gì với bạn nhưng lại có thể chia sẻ cùng bạn những vui buồn phiền muộn.

6. Vợ là một ngôi nhà, là một bến cảng mang cho trái tim nông nổi của bạn sự vỗ về an ủi. Người tình là gánh nặng của ngôi nhà, chẳng qua chưa đến nỗi vạn bất đắc kỷ, bạn không muốn vứt bỏ. Hồng nhan tri kỷ là vật tô điểm cho ngôi nhà, không có cô ấy bạn không thấy cô đơn, nhưng bạn sẽ cảm thấy cuộc sống chẳng có ý nghĩa gì.

7. Sự quan tâm của người vợ như một ly nước lọc, có lúc trở thành sự lảm nhảm, chỉ khi bị ốm mới trở thành sự ôn hòa. Sự quan tâm của người tình như cốc nước lọc đó bỏ thêm chút đường, dần dần qua một đêm rồi mà vẫn chưa thỏa mãn. Sự quan tâm của hồng nhan tri kỷ giống như cốc cafe khi bạn đang làm việc lúc nửa đêm, càng uống càng tỉnh.

Hồng nhan tri kỷ?

8. Khi vợ có bầu thì sẽ hỏi bạn muốn có con gái hay con trai một cách rất tình cảm. Khi người tình có bầu với bạn thì sẽ khóc và hỏi bạn phải làm sao bây giờ? Đối với hồng nhan tri kỷ, bạn sẽ kể cho cô ấy nghe chuyện người tình của bạn có bầu và sẽ hỏi cô ấy bạn nên làm thế nào. Ngay đối với người vợ, chỉ sau khi bị cô ấy phát hiện bạn mới nói rằng “Thật ra, anh đã muốn nói với em sớm hơn” sau đó cố gắng hết sức để giải thích, và giả bộ rất đáng thương.

9. Khi vợ về nhà mẹ đẻ một tuần không quay lại bạn cũng không thấy nhớ. Khi người tình mới 3 ngày không gặp bạn liền gọi điện cho cô ấy: Em đi đâu đó? Tối nay chúng mình đến nơi cũ uống cafe được không? Khi trong lòng cảm thấy buồn khổ, bạn chỉ muốn tìm hồng nhan tri kỷ để trò chuyện, nói với cô ấy chuyện vận mệnh của bạn giữa vợ và người tình, thực tế không thể chịu đựng được nữa.

10. Điều làm đàn ông không chịu nổi đó là sự lảm nhảm của người vợ, nước mắt của người tình và sự hiểu lầm của hồng nhan tri kỷ. Sự lảm nhảm của người vợ làm đàn ông thấy đã rối cả lòng lại càng thêm rối hơn, nước mắt của người tình làm cho trái tim của đàn ông mềm yếu hơn, sự hiểu lầm của hồng nhan tri kỷ làm cho đàn ông thấy bị tổn thương, hụt hẫng.

11. Người vợ tốt nhất là người mà đàn ông có thể tìm thấy ở cô ấy người tình và hồng nhan tri kỷ, chỉ là cảm giác thôi mà đàn ông khó có thể tìm thấy. Người tình tốt nhất là người mà khi mối quan hệ của bạn và cô ấy bị vợ bạn phát hiện, cô ấy sẽ chủ động rút lui mà không có một yêu cầu gì hết, nhưng khó mà tìm được điểm này của người tình. Hồng nhan tri kỷ tốt nhất là người đến một ngày nào đó sẽ trở thành người tình, thậm chí thành vợ của bạn, chỉ là cái suy nghĩ này chẳng có chút hiện thực gì cả.

12. Nếu như có thể, đàn ông rất muốn biến hồng nhan tri kỷ thành người tình, nếu có thể nữa thì sẽ muốn cô ấy thành người vợ. Nhưng nếu hồng nhan tri kỷ trở thành vợ rồi thì sẽ không còn là tri kỷ nữa, bởi vì rất ít đàn ông muốn biến vợ thành tri kỷ. Trái tim đàn ông có rất nhiều bí mật không thể tùy tiện nói cho vợ nghe, không thế thì làm sao gọi là đàn ông nữa.

13. Lấy vợ là vì sợ người khác nói ra nói vào, tìm một người tình là vì muốn thêm chút gia vị vào để điều chỉnh cái cuộc sống tẻ nhạt, muốn có hồng nhan tri kỷ vì muốn tưới cho tâm hồn trống rỗng của họ một chút canh tươi. Đàn ông cả đời đi tìm không phải là vợ, cũng không phải là người tình mà là hồng nhan tri kỷ.

(Lấy từ blog Hiệu Minh)